Đái Doanh Chi làm quan đại phu nước Tống, nói với Mạnh Tử rằng:
– "Cứ theo lệ cũ, thì ruộng đánh thuế; chợ và cửa ải, chỉ xét hỏi không mà thôi.
- Như thế thực là hay, song chưa làm ngay được. Bây giờ hãy đánh nhẹ bớt thuế đi, đợi đến sang năm mới bãi hẳn, thì nhà thầy nghĩ thế nào?"
Mạnh Tử kể câu chuyện: – "Nay có kẻ mỗi ngày ăn trộm hai con gà của hàng xóm. Có người bảo kẻ đó: “Làm thế không phải là cái cách của người lương thiện”. Kẻ trộm đáp: “Ông nói phải lắm, nhưng tôi không thể ngừng ngay được. Xin để chừa dần, từ nay mỗi tháng tôi ăn trộm một con thôi, đợi đến sang năm tôi sẽ chừa hẳn”. Liệu nói như thế thì có nghe được không?
Phàm làm việc gì cũng vậy, chưa biết là phi nghĩa thì thôi, chớ đã biết là phi nghĩa thì phải bỏ cho mau, cho chóng, sao lại còn đợi đến sang năm?
– "Cứ theo lệ cũ, thì ruộng đánh thuế; chợ và cửa ải, chỉ xét hỏi không mà thôi.
- Như thế thực là hay, song chưa làm ngay được. Bây giờ hãy đánh nhẹ bớt thuế đi, đợi đến sang năm mới bãi hẳn, thì nhà thầy nghĩ thế nào?"
Mạnh Tử kể câu chuyện: – "Nay có kẻ mỗi ngày ăn trộm hai con gà của hàng xóm. Có người bảo kẻ đó: “Làm thế không phải là cái cách của người lương thiện”. Kẻ trộm đáp: “Ông nói phải lắm, nhưng tôi không thể ngừng ngay được. Xin để chừa dần, từ nay mỗi tháng tôi ăn trộm một con thôi, đợi đến sang năm tôi sẽ chừa hẳn”. Liệu nói như thế thì có nghe được không?
Phàm làm việc gì cũng vậy, chưa biết là phi nghĩa thì thôi, chớ đã biết là phi nghĩa thì phải bỏ cho mau, cho chóng, sao lại còn đợi đến sang năm?
